Một lúc sau, Ẩn Ngạo Hàm lê thân trở về tới phòng của mình, chưa kịp thay đồ cửa lại tiếp tục có người gõ, hắn bực mình mở cửa ra.
Uyển Nhi hơi hơi cúi đầu, điệu bộ biết Lỗi.:" Tôi xin lỗi, tôi hơi nóng giận. Anh đừng chấp nhất với tôi có được không?
"Anh ăn cơm chưa? Tôi nấu cơm cho anh ăn." Uyển Nhi cười cười nhận lỗi với hắn.
Ẩn Ngạo Hàm nghi hoặc Nhíu mày, vừa rồi còn hung hăng quật ngã hắn, bây giờ lại bộ dạng ôn nhu thục nữ này, chút nữa là hắn cũng bị cô lừa rồi.
" Đúng là mèo nhỏ lưu manh. Để xem tôi trị em như nào đây! Hắn lại suy nghĩ, dù gì hắn cũng không biết nấu cơm.
Đàn em lúc nào cũng mua cơm hộp hoặc đi ăn nhà hàng, hắn cũng ngán tới tận cổ rồi.
" Được! cô lại đây." Ẩn Ngạo Hàm vừa nói xong, liền dẫn Uyển Nhi vào phòng bếp, thuận tay đóng cửa lại.
Uyển Nhi vào phòng bếp quan sát một hồi, rồi mở tủ lạnh ra, bên trong chỉ còn 5 t quả trứng, vài trái cà chua. Còn có sữa chua và mấy miếng mặt nạ dưỡng da.
Uyển Nhi có chút ghét bỏ đóng cửa tủ lạnh lại, cô đi tới cửa phòng của hắn, thấy cửa không khóa liền vặn nắm cửa mở ra.
Lúc này, Ẩn Ngạo Hàm không một mảnh vãi che thân, đang dùng khăn lông lau đầu. Đột nhiên cửa bị mở, hắn chỉ kịp lấy khăn che đi hạ thân,
Rống giận lên một tiếng.:" Cô nhìn đi chỗ nào rồi, nhanh nhìn ra chỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993070/chuong-189.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.