Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
Hai người dùng bữa xong, bàn tay mềm mại ấm áp, bất ngờ nắm lấy tay Cố Mộ Phong nhanh chóng kéo lên sương phòng.
Cố Mộ Phong ngẫn người, nhìn tay hai người đang giao nhau, hắn cảm giác được hơi ấm truyền vào bàn tay lạnh ngắt của hắn, sợi sích tiên lung lay theo từng động tác lắc tay.
( Ting -- Độ Hào cảm của nam chủ +10% bây giờ là 20% tiểu tỷ tỷ siêu giỏi)
Cố Mộ Phong cũng không hất tay Uyển Nhi ra, yên lặng bước theo sau cô.
Uyển Nhi nhìn quanh sương phòng, chỉ độc nhất một chiếc giường, cô nhếch miệng nói. " A Phong~~Ngươi nhìn đi, chỉ có một chiếc giường.
" Ngươi và ta đã trói chặt lấy nhau, chắc chắn ngủ sẽ rất ấm, ta nói có phải không?
Cố Mộ Phong, vẫn làm vẻ mặt lạnh lùng, không trả lời, đem Sích Tiên nới dài ra.
Uyển Nhi lười quan tâm tới hắn, ngã nhào lên giường hưởng thụ, Dù Sích tiên có nới dài đi nữa, thì Uyển Nhi đi đâu làm gì, Cố Mộ Phong Vẫn Phải theo sát sau cô.
" A Phong~~ Ta thấy sợi Sích Tiên này rất có ích nha, ta đi đâu ngươi luôn theo sát ta, cảm giác thật không tệ.
Uyển Nhi vừa nói, hiện lên nụ cười tuyệt sắc, dạng rỡ loá mắt Cố Mộ Phong, khiến hắn Mê mẫn vào vẻ đẹp của cô.
Bất giác, Cố Mộ Phong Lên tiếng.
" Ngươi Đã thay đổi rồi, Rất thích cười trước kia ngươi không như vậy."
Uyển Nhi lười biếng, chống thân ngồi dậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993036/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.