Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo Quân
Uyển Nhi, Ôm eo Nhan Doãn Vân, nhìn xuống dưới núi, Phía dưới Núi Chân Nhân Tông, cảnh đẹp tới xuất thần. Không giống ở Trên núi chỉ toàn Trúc với tre.
Nhan Doãn Vân, đỏ mặt Hai tay túm chặt Eo Uyển Nhi, lên tiếng thăm dò.
" Sư Tổ... Người thấy không. Ở dưới núi rất đẹp còn có rất nhiều đồ ăn ngon.
" Không giống ở Chân Nhân Tông, chỉ toàn Linh Dược với Cây. "
Uyển Nhi nhẹ nhàng mở miệng: " Phải Gọi Phu Quân, Hôm Nay Ta đưa nương Tử đi ăn đồ ngon.
Nhan Doãn Vân, nắm chặt Eo Uyển Nhi, cô ta ở hiện đại có đọc nhiều tiểu thuyết bách hợp. Nhưng bây giờ được trãi nghiệm, cảm giác không tệ. Hơn nữa Sư Tổ lại anh tuấn tới vậy.
Hai người bay Qua Mười vạn dặm. Dừng trước một thành lớn, thập phần Phồn hoa. Để thỏa mãn Tính cách Buông thả của Nhan Doãn Vân, miễn cô ta thích cái gì, Uyển Nhi đều mua cho cô ta.
Uyển Nhi nắm tay Nhan Doãn Vân đi dạo khắp thành, nhiều cặp Mắt si luyến của các Cô nương, thiếu nữ trong thành nhìn hai người.
Dáng vẻ hai người, một nam trang anh tuấn Tà mị, một nữ nhân xinh đẹp điềm đạm đáng yêu, thu hút ánh mắt không ít người.
Nhan Doãn Vân cùi đầu xấu hổ:" Phu ~~Quân, không cần năm thả tay ra ta tự đi được.
Uyển Nhi câu miệng cười ": Nương tử của ta xinh đẹp, sợ buông rồi sẽ người Cướp mất.
Nhan Doãn Vân nge được lời nói phong lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993027/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.