Uyển Nhi, theo trí nhớ Nguyên Chủ trở Về Thái Y Viện. Mang Danh là thái y, đứng hàng Tứ Phẩm, nhưng lại không có phủ đệ
Để tiện cho việc chữa trị cho các phi tần, Nương Nương, các thái y phải sống chung với nhau ở một dãy nhà. Cũng được coi như phá lệ tinh xảo.
Uyển Nhi vừa về tới liền căn dặn nô tài. Cô bảo bận nghiên cứu phương thuốc cho Thục Phi, ai đến cũng không tiếp.
Uyển Nhi Lắc mình vào Không Gian Linh Tuyền, còn bốn ngày để sống, vậy chi cô có ba ngày để luyện võ công. Thời gian gấp gáp.
Uyển Nhi ở trong Không Gian linh tuyền, ba ngày bằng với ba tháng ở bên ngoài.
Mặc dù Cữu Âm chân Kinh, chưa luyện tới tầng cao nhất, nhưng cao thủ so với cô thì chỉ đếm trên Đầu ngón tay.
Thời hạn đã hết, trước khi ra khỏi Không Gian, lúc này Uyển Nhi mới có dịp nhìn ngắm thân thể này. Quả là không tệ, vẫn xinh đẹp như các vị diện khác. Có điều có khuynh quốc khuynh thành hơn.
Uyển Nhi, mặc Lại nam Trang y phục của Thái Y tứ Phẩm. Cố gắng nịt chặt khuôn ngực no đủ. Khó khăn lắm cô mới ép nó xuống được.
________________
Cung Nữ vào báo, Hoàng Thượng triệu tập toàn thái Y, đã tới kì hạn giao ra phương thuốc cứu chữa Thục Phi.
Bên Ngoài Một Mảnh ồn ào, đa số là các Thái Y già chụm nhau lại mà bàn cách thoát mạng. Trong cái thái Y viện này chỉ có mình cô là trẻ nhất, còn chưa được 17 tuổi đâu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2992992/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.