Uyển Nhi vận khinh công, bay lại vào Tô Gia Trang, Tìm kiếm nơi ở của Tô Mộ Hàn ở só sỉnh nào!
Vòng qua lại tầm Nữa khắc cuối cùng cũng tìm ra, Phòng của hắn nằm ở phía tây, được bao bọc giữa một rừng trúc. Uyển Nhi tới gần, hương trúc đánh thẳng vào mũi cô, khiến cô thoải mái không ít,
Uyển Nhi tự bế khí của bản thân, nhẹ nhàng phản phất như lông vũ,nhìn lén Tô Mô Hàn.
Lúc này Tô Mộ Hàn đang tắm rửa, Gương mặt xinh đẹp yêu nghiệt tỏa ra từng đường nét, Mày Kiếm mũi thẳng, làn da màu đồng tà mị. Cơ bắp thì khỏi phải nói đi.
Uyển Nhi vừa ngắm cảnh đẹp ý hay, vừa lau nước miếng, một khắc sau âm thanh băng lãnh vang lên, tới nỗi đau óc.
" Người đã tới, cớ sao còn nhìn lén bổn giáo tắm?
" Hắn biết lão nương tới sao? Không phải chứ cư nhiên lại lợi hại như vậy?
[...] Ta nói Tiểu tỷ tỷ rồi, nam chủ rất lợi hại tỷ lại luôn miệng chê ngốc đi
" Lão nương phải hỏi rõ hắn!
" Thất lễ rồi! Tại sao giáo chủ lại biết ta đến? ": Uyển Nhi cố gắng cho giọng trầm thấp hết mức đi.
" Tô Mộ Hàn lãnh đạm như nói Chuyện phiếm với bằng Hữu
": nơi đây của Bổn Giáo chỉ có hương Trúc, nay lại tỏa mùi hương sen, bất quá là ta đoán mà. Không ngờ có người thật?
( "Đệch tại cái thân thể quá thơm này mà ra." Hừ ")
" Uyển Nhi ": Tại hạ là Lâm Phong, nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2992976/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.