Từ trong phòng thi ra, Uyển Nhi mang tâm trạng thoải mái, không ủ rũ hay thất thần như các bạn khác.
Thi Cả buổi tốn rất nhiều Ca-lo. Uyển Nhi sai Mấy tên Đàn em đi mua đồ ăn vặt, để tiếp thêm đường. Chất đạm. Calo. Phải ăn nhiều thì mới có nhiều nếp nhăn ở não.
Được ăn no đủ, Uyển nhi lại vạch ra một kế hoạch xoát hào cảm. Có tính chất Nguy Hiểm và thất bại cao, cô hứng trí trở về nhà gặp Ông Bà Lâm.
Về tới nhà, Cô đẩy cửa vào vui vẻ chào hỏi Ông Bà Lâm.
" Ba Mẹ~~~ Con về rồi..
" Ông Lâm đang đọc báo cũng Dừng lại ": Thi tốt không con gái yêu~~
"Bà Lâm": Con thi có mệt không? Mẹ có nấu canh đậu đỏ cho con đấy..
" Cảm ơn ba mẹ, con thi rất rốt. " nhưng mà con có điều muốn nói!!! Uyển Nhi hơi xoắn suýt vạt áo.....
" Ông bà Lâm": Có gì con gái yêu nói đi, ba mẹ đang nghe đây...
"Uyển Nhi ": Con muốn~~ Thi Xong...con muốn ra nước ngoài Du học... Được không ba mẹ?
" Ông Lâm nghĩ, ra nước ngoài học cũng tốt. Điều kiện phát triển hơn trong nước, khi về tương lai cũng rộng mở hơn...
( " Nhưng ông nào biết cô vì trai mà trốn sang nước ngoài đâu. Du học chỉ là cái cớ")
" Bà Lâm lo lắng lên tiếng ": Nhưng con còn nhỏ. Sang đấy một mình liệu có ổn hay không..???
" Mẹ à~~ Con đã 17 tuổi rồi. Không còn bé.. Con tự lo liệu được cho mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2992921/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.