Hưng vừa đi vừa suy nghĩ được một lát thì lộ ra nụ cười khổ.
"Hiện tại ta đã biết âm mưu của đám người này rồi, cũng biết kết cục của Tô Vân sẽ ra sao, không lẽ ta lại quay đầu bỏ đi, nhắm mắt làm ngơ? Tuy là cách làm hợp lý, cũng không có ai trách cứ ta, nhưng liệu lương tâm ta có tự tha thứ cho mình hay không? Liệu mỗi đêm sẽ thấy oan hồn của Tô Vân về báo mộng bao nhiêu lần?"
Hệ Thống Tà Đạo lạnh nhạt lên tiếng:
- Tâm chủ nhân còn chưa đủ tà a.
Hưng dùng suy nghĩ phản bác:
"Đối với ta mà nói, tà đạo cũng chỉ là một công cụ để ta sử dụng mà thôi, không phải là mục tiêu mà ta tôn thờ, nó cũng không thể độc chiếm được tâm ta."
Hệ thống im lặng một lúc, rồi nói ra:
- Thôi, như vậy cũng được, chỉ cần ngươi đừng trở thành nhà từ thiện.
“Ta cũng biết thế giới này không phải chỗ làm từ thiện.”
Hưng cười đáp, sau đó nhanh bước đuổi theo nhóm bắt cóc Tô Vân.
Hắn là một linh hồn thời hiện đại yên bình hơn đại lục Thiên Nam rất nhiều, thà hắn chưa từng biết gì thì không nói, chứ hắn đã biết được kết quả là Vân sẽ bị cưỡng xong giết thì hắn không thể nào cứ như vậy mà quay đít bỏ đi nổi, Hưng không có máu lạnh tới mức đó được.
Tuy nhiên, đối với địch nhân hắn sẽ hoàn toàn không nhân nhượng, vì hắn biết rõ, ở đại lục này, nếu xảy ra chiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-ta-dao/2128902/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.