Lăng Phàm trước hết không có tu luyện, mà là lựa chọn trở về Lâm gia. Bởi vì hắn biết rõ, nếu bản thân không sớm trở về thì nhất định sẽ bị người phát hiện ra việc "chính mình" bỏ trốn.
Gia viên Lâm thị nằm ở trấn Thanh Khê - một tiểu trấn nhỏ.
Mất hơn 15 phút, Lăng Phàm mới về tới Lâm gia.
Lâm Hạo Phàm rời khỏi nhà là mượn nhờ lỗ chó ở phía tây tường vây chui ra ngoài.
Thế nhưng, khi đi đến tường tây, nhìn thấy cái lỗ chó ở góc tường này, Lăng Phàm liền dứt khoát lựa chọn leo tường mà vào.
Sức lực tăng mạnh, Lăng Phàm rất dễ dàng leo qua tường rào. Động tác suất khí duy mĩ, không có một chỗ góc chết, đáp đất cũng hoàn hảo vô cùng.
"Đáng tiếc, không có người qua đường ở đây chiêm ngưỡng phong thái của ta a." Đứng ở bên trong tường vây, Lăng Phàm một mặt tiếc hận không thôi lầm bầm.
Đùa sao, một vị đại lão như hắn nếu chui lỗ chó vào, thì đó chính là vết nhơ cả đời a. Không thể, tuyệt đối không bao giờ chui lỗ chó! Cho dù có chết cũng...khụ khụ...vẫn sẽ chui.
Theo trong trí nhớ, Lăng Phàm liền tìm được đường trở về tiểu viện của Lâm Hạo Phàm.
Nơi này nằm ở phía tây bắc của Lâm phủ. Trong viện có trồng một cây hoa quế vô cùng lớn, bốn bức tường phủ đầy rêu xanh. Trước sân mặc dù không có cỏ dại, nhưng lại phủ đầy lá vàng khô.
Mặc dù nói là tiểu viện, nhưng trên thực tế nơi này chỉ có hai gian phòng mà thôi. Một phòng là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-quy-dao-chi-chu/37584/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.