Bởi vì lúc này chỉ vừa mới tờ mờ sáng, nên trong tiệm mì vẫn chưa có người ghé qua.
Nhìn thấy có khách nhân tới mở hàng, lão Lý liền vội vàng đi vắt mì. Chẳng mấy chốc đã đem bát mì bưng tới cho Lăng Phàm, tươi cười nói:"Khách nhân, mời ăn ngon miệng a."
Dùng khăn lau sạch bàn ghế, đem bát mì đặt xuống. Lão Lý vừa mới ngẩng đầu thì đã nhìn thấy ba cái đại hán đang xách theo đại đao đi về phía tiệm của mình. Trong nháy mắt liền dọa đến mất mật, hai chân run rẩy sắp không đứng vững.
"Lý Nhất, ngươi cái cẩu tử này, trốn nợ cũng đúng là thật mau a." Cách một khoảng xa, âm thanh rống giận của đại hán liền đã truyền tới.
Một phân sau, ba bóng người cao lớn đã chen chúc đi vào trong sạp mì. Bởi vì nơi đây quá chật hẹp, nên mấy cái bàn liền bị chen ngã.
( 1 phân = 15s)
Lão Lý sợ hãi không nhẹ, vội vàng quỳ xuống ôm lấy chân của một tên đại hán. Hô hào khóc lóc.
"Các vị đại nhân xin tha cho tiểu nhân đi a. Dạo gần đây tiệm của ta buôn bán vô cùng ế ẩm, hôm qua tới nay cũng chỉ có một cái khách nhân mà thôi. Lấy đâu ra tiền trả cho các vị đây? Xin cho tiểu nhân thêm chút ít thời gian..."
Chưa đợi lão Lý nói xong, tên đại hán này đã nâng cước đem lão đạp văng sang một bên, mắng:"Phi, cho ngươi cái rắm thời gian. Bang chủ đã nói tốt, nếu hôm nay ngươi không trả tiền, liền chặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-quy-dao-chi-chu/2126654/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.