Bên tai là âm thanh cửa đá rơi xuống ầm ầm, trong không gian nhỏ hẹp tối đen, Diệp Tư Niên cố gắng cử động thân thể, hạ một nụ hôn xuống khóe môi người yêu nằm bên cạnh, lúc này,ới cảm thấy yên tâm nằm xuống.
Mạt thế đã qua rất lâu, bọn họ cũng đã rất già, già đến mức một nụ hôn đơn giản cũng trở nên khó khăn, nhưng may mà đời này bọn họ vẫn luôn ở bên nhau, dưới sự bất mãn cùng phẫn hận của hệ thống, ở bên nhau vui vẻ cả đời.
Càng nghĩ càng đắc ý, Diệp Tư Niên chậm rãi nhắm mắt lại, nhìn nắp quan tài gian nan cử động khóe miệng, lộ ra nụ cười sung sướng.
- ------------------
Lần thứ hai trở về không gian hệ thống, sự đau khổ trong linh hồn mới dần dần trở nên bình tĩnh, Diệp Tư Niên mở mắt ra, thần sắc đạm mạc đứng lên, chậm rãi đi đến góc phòng, nơi đó đặt một cái đồng hồ cát thật lớn, cát vàng bên trong sắp lấp đầy.
Nhưng cũng chỉ là gần đầy mà thôi.
Diệp Tư Niên đứng trước đồng hồ cát, nhíu mày nhìn cát vàng không tăng lên nhiều.
Tích phân sua khi hoàn thành nhiệm vụ của thế giới này đâu?
Ngón trỏ thon dài xoa nhẫn bạc, Diệp Tư Niên vừa tính xem màn hình điều khiển, động tác trên tay đột nhiên dừng lại.
Không biết khi nfao, bên ngài chiếc nhẫn bóng loáng xuất hiện hoa văn nhỏ, lá cây tinh xảo hơi hơi mở ra, rõ ràng là hoa văn bình thường nhưng lại lộ ra sức sống cùng chút nghịch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-nghich-tap-cua-phao-hoi/2035274/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.