Phong trần mệt mỏi về nhà đã là sáng sớm, tuy rằng sức khỏe thân thể này không tồi, nhưng rốt cuộc trải qua thời gian dài vất vả, trên thân thể vẫn có chút mệt mỏi.
Diệp Tư Niên lấy mắt kính xuống xoa bóp giữa mày, tuy rằng thân thể kêu gào muốn nghỉ ngơi, nhưng trạng thái tinh thần lại vô cùng hưng phấn, cậu muốn gặp ba mẹ nguyên chủ, cậu không thể khiến người khác nghi ngờ, nhưng cũng không thể không thay đổi cái gì, tuy rằng bắt chước tính cách nguyên chủ đối với ảnh đế như cậu đơn giản như một bữa ăn sáng, nhưng cái tính cách yếu đuối lại có chút tự kỉ không phù hợp với kế hoạch kế tiếp.
Cũng may nguyên chủ sau khi tốt nghiệp đại học liền về nước, đã nhiều năm không gặp, cậu có thay đổi tính cách cũng không quá đột ngột.
Tin tức cậu về nhà cũng không thông báo cho ba mẹ biết, cho nên biệt thự vẫn chìm vào một mảnh im lặng, chỉ có trong hoa viên truyền đến tiếng chim kêu ríu rít.
Diệp Tư Niên hơi cong môi, đối với ba mẹ nuôi sau khi anh hai thành niên nguyên chủ liền phủi tay làm giám đốc không quan tâm tới, dọn đến thành phố nhỏ yên tĩnh sống những ngày tháng tự do sung sướng, biệt thự xa hoa trước mắt chính là thời điểm ba mẹ nuôi về hưu cho người thiết kế, từ xa nhìn lại tràn đầy ấm áp thích ý.
Mùi cỏ xanh tươi mát qua cùng gió nhẹ quét qua mặt, Diệp Tư Niên trả tiền xuống xe, đứng ven đường hít sâu một hơi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-nghich-tap-cua-phao-hoi/2035273/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.