Quân Niệm quay về nhà họ Quân chuẩn bị tươm tất rồi nhanh chóng hướng về xe đang đợi trước cửa đến công ty, hắn thật không muốn náng lại ngôi nhà này để thấy bất kì ai.. ai cũng làm hắn thêm phiền chán !
Tiến vào công ty với vẻ lạnh nhạt thường ngày nhưng vẫn thu hút bao nhiêu ánh mắt mê đắm xung quanh, hắn không để ý cứ vào tháng máy một mạch tới phòng làm việc
Thang máy ngừng, cửa mở hắn liền nhìn thấy cô ta Dương Ái, không tự chủ mà siết chặt bàn tay, gương mặt thanh lãnh thường ngày lại làm hắn càng thêm chán ghét!
Cô ta cúi đầu chào hắn như cũ đúng lễ nhưng vô tình lọt vào mắt Quân Niệm một vài dấu vết kinh tởm kia, cô ta đây vẫn còn mặt mũi đi làm? thật không biết xấu hổ!
Thấy vẻ mặt chán ghét của Quân Niệm, cô ta không khỏi có chút kì lạ.. đây là làm sao? bình thường không phải rất thưởng thức cô ta sao?
Hoang mang một hồi quay lại đã không thấy thân ảnh của Quân Niệm đâu nữa rồi, hắn chẳng màn nhìn cô ta mà một mạch tiến về chỗ làm của mình..
nhìn một màn này cô ta thật vội, rõ ràng là con cá lớn Quân Niệm này cô ta đã tra rõ cũng nắm kĩ trong lòng bàn tay mới sử dụng chiêu trò kiềm chế lớn như vậy, mới mấy hôm trước còn nhìn cô ta với vẻ mê đắm sau bây giờ thành thế này rồi!
Cô ta cắn chặt móng tay, liền tìm cơ hội tiếp xúc với hắn một chút.. có lẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-luu-manh/1968951/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.