Tôi tên Tuyết Ly.. chẳng rõ ai lại ban cái tên bi lụy này cho tôi nữa
nhưng chắc cũng chẳng trông mong điều gì quá tốt đến tôi..
và thực sự như thế.. thực tại lẫn tương lai đều như trò hề mặc định chẳng thay đổi gì cả, mọi cố gắng của tôi điều như nước lã trôi đi
mọi người thấy tôi lập dị.. tôi thấy bọn họ chỉ là đang ganh tỵ đến mức kì thị mà thôi !
tôi học giỏi, tôi biết cố gắng.. cái sai lớn nhất cuộc đời chắc chỉ có lẽ là tôi mồ côi và nghèo khó mà thôi
nên mọi sự khinh rẻ cứ nhắm vào đó mà chà đạp chính bản thân tôi từng li một.. người ta nói con người luôn đầy ắp tình thương nhưng hai chữ tình thương đó chưa từng xuất hiện trong cuộc đời tôi..
bọn họ.. chưa từng một ai thương xót cho tôi ..
kể cả là mẹ ruột tôi..
…
Tôi nhớ rõ lúc bản thân bị loét dạ dày phải nhập viện kia, cơn đau đớn khủng khiếp ấy hành hạ nhưng chẳng ai đi lại tiêm cho tôi dù một mũi giảm đau..
bởi vì.. tôi không có tiền !
không có tiền nên họ đối với tôi chỉ hoa lệ như một con chó mà diễn trò tình thương thôi..
tôi ngỡ mình sẽ chết ở đây, lúc đó tôi đã nghĩ liệu bản thân có thể xin một nơi chôn cất hay không..
thật lòng tôi chẳng mong có một ngôi mộ đẹp đẽ gì, chỉ hy vọng bản thân không phơi thây bị sâu bọ gặm nhấm thôi..
nhưng cắt đứt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-luu-manh/1968679/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.