Không biết tại sao cô vẫn chưa chết, hơi thở thân thể đau đớn này càng không thích hợp cho linh hồn của cô
Tuyết Ly mệt mỏi mở mắt.. kinh ngạc lóe nhìn căn phòng quen thuộc của cung điện công chúa
Hắn buông tha cô ?
…
Tuyết Ly nhìn về phía tay chân đã được tự do của mình mà thở nhẹ một hơi.. tuy thương tích nhưng đã không còn khó chịu như trước
Như dự đoán cánh cửa cung đóng chặt, xung quanh là thị vệ canh gác túc trực liên tục qua lại..
Cô thở dài hít sâu.. đau đớn nhói lên làm bụng trống rỗng kêu đầy xót xa
"…" Ngươi nói xem cơn gió nào khiến hắn buông tha ta ?
\[…\] Cô muốn biết thật sao ?
"…" Nói !
\[…\] Lần đó hắn đá chưa đã chân, chưa nghe cô hét đủ đã ngất xỉu liền suy tư tiếc nuối nên mời ngự y cứu cô..
Còn bồi thêm một câu " Nếu đá tiếp có chết không ?"
Gương mặt ngự y già lúc đó bị hù nhém xíu đột ngụy..
"…" Ta nói này.. Bây giờ ta muốn kham khảo cuộc sống của nữ chủ hiện tại !
\[…\] Ồ hỏi đúng vấn đề rồi này !
Nữ chủ mang mệnh công chúa sống rất nhàn nhã, không quan tâm thị phi gì cả, tiến về phía nhân sinh cực phẩm của mình.. cũng chẳng còn vướng mắc gì với nam chủ cả.. vì đích thực mục đích mà nàng hướng đến chỉ là sự tôn nghiêm của bản thân.. do vậy cuối cùng hai người họ sẽ là huynh muội đích thị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-luu-manh/1968602/chuong-219.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.