Thoáng chốc đã 1 năm kể từ ngày hôm đó.. hắn không đến đây nữa, chỉ là vẫn nghe ngóng.. giá trị bi thương vẫn ngày một tăng lên, đến bây giờ đã là 70 rồi !
Cô không biết hắn đau thế nào.. chỉ biết qua thông tin hệ thống cung cấp, hắn ăn rất kém.. tối ngày cứ đâm đầu vào công việc chẳng thiết nghĩ thêm gì, chỉ là mỗi buổi tối vẫn nhấc chân muốn đến đây
Sau cuối cùng cũng nản lòng lui về.
Hệ thống chết tiệt kia vẫn gấp gáp hối cô hoàn thanh nhanh về lẹ, chơi ác hành hạ thiếu niên người ta ngày đêm.. bây giờ bọn họ lên án cô thì thôi đi đến hệ thống chó chết nhà mình cũng dám chửi cô !!
Tự thấy làm người thất bại vãi ra..
Không phải cô không muốn.. chỉ là cảm giác bỏ mặc sự đời, ngày ngày thanh thản thật làm người ta tiếc nuối.. hoàn thành nhiệm vụ rồi thì lại phải về không gian đi làm nhiệm vụ mới, lỡ nhiệm vụ mới cực hơn nhiều thì sao ?
Do vậy cô mới mãi không nỡ đi ra đó !
\[…\] Ta khinh bỉ suy nghĩ não tàn của kí chủ !!!
Sao nó lại thu gom cái con đại lười này chứ ?
Hết dùng lời nói khích tướng lại chuyển sang dụ dỗ, hệ thống kêu cô ra an ủi nam chính xíu đi.. nếu hắn đạt đủ giá trị bi thương liền đại ngược thiên hạ này táng theo cô cũng vậy à ? Nên cớ chi không nhân lúc này tìm lại cảm giác xưa..
"…"
Cái cảm giác xưa khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-luu-manh/1968576/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.