"Cụ tổ tra nam, ông hoàng xảo trá! Ta ghét ngươi, hận ngươi."
*Bộp*
Manh Tử Ngọc nghiến răng mắng, vứt thẳng quyển sách trong tay xuống đất không thương tiếc.
Đọc qua biết bao nhiêu tiểu thuyết ngược tâm chưa bao giờ cô hết chấp niệm với kẻ tên Minh Hiên Nhiên, dù là hoàng đế tốt nhưng lại tàn nhẫn với người hắn yêu.
Thương A Tuyết vì yêu mà bị chính sự bạc nhược của hắn bức phải nhảy thành tự vẫn, Manh Tử Ngọc chỉ ước được xuyên không đến cắt cổ hắn.
"Tra nam, thể loại như ngươi không xứng lập mộ cho A Tuyết."
Tính tình Manh Tử Ngọc vốn rất nóng nảy, biệt lập, kiên định và nhẫn tâm, là cô nhi được học viện Ninja nuôi nấng thành bậc sát thủ cấp cao, xảy ra tai nạn mà bỏ nghề, sau này là một họa sĩ không nổi nên càng khó ở, hễ thứ gì không hợp ý liền xắng xở.
Những ngón tay thon dài gắt gao bấu víu vào tấm nệm, ánh mắt hung tàn như một gả sát nhân, gay gắt làu bàu.
"Ta mà là Thương Ánh Tuyết sẽ không bao giờ yêu ngươi, không bao giờ để ngươi bức chết."
Thế nhưng, chỉ là lời nói trút giận tạm thời mỗi khi cô đọc lại tiểu thuyết, sau một lúc bình tâm cũng thôi, ý thức thanh tỉnh trở lại.
Kim đông hồ điểm đúng vào 11h đêm, cảm thấy đầu óc thản bớt căng thẳng cũng nên đi ngủ, Manh Tử Ngọc tắt đèn, nhặt lại quyển sách để đầu giường.
Đêm nào cô cũng có thói quen cắm sạc điện thoại, vừa kéo dây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-hoang-thuong-xin-tranh-xa-ta/2762550/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.