Lam Phật Tử nhìn thấy Đường Long thay mình hộ pháp liền ngồi xếp bằng minh tưởng khôi phục Hồn Lực. Đường Long vẫn luôn bảo trì Tinh Thần Lực dò xét nên phát giác đại lượng Thủy Nguyên Tố hướng Lam Phật Tử hội tụ lại. Thời gian trôi qua 3 canh giờ, Lam Phật Tử lần nữa mở mắt ra, Đường Long liếc mắt nhìn về phía nàng. Lam Phật Tử nhãn thần lại trở nên thanh tịnh đứng lên, bản thân khí tức một lần nữa khôi phục, một thân Hồn Lực tu vi hẳn là đã là khôi phục 7 ~ 8 phần.
- Cảm ơn.(Lam Phật Tử)
- Không cần đâu, chúng ta cứ thế tách nhau ra.
Đường Long thân hình lóe lên biến mất ở trong rừng rậm, Lam Phật Tử nhìn bóng lưng Đường Long đi xa mà xuất thần, nàng đặt tay lên ngực vuốt vài cái.
- Vì cái gì đối với gia hỏa này không có cảm giác buồn nôn?(Lam Phật Tử)
Đường Long bỏ lại Lam Phật Tử ở phía sau liền xuyên qua rừng cây, tại hắn cảm nhận ở bên trong thì cách đó không xa có một Hồn Thú khá cường đại. Khi hắn tới hồ nước nghe được tiếng trâu rống.
Ùm...ụm bò....ò... Ùm...ụm bò....ò..., Ùm...ụm bò....ò... Ùm...ụm bò....ò...!
- Sao nghe giống với tiếng của Hồn Thú – Thiên Thanh Ngưu Mãng.
Oành
Đường Long phát giác có ác phong kéo tới từ bên phải, hắn không do dự xoay người sang và mở rộng Long Trảo vỗ tới, nấm đấm trực tiếp nện vào Long Trảo đưa Đường Long đập bay.
- Hồn Thú – Thái Thản Cự Viên.
- Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-hau-cung-nhi-thu-nguyen-cua-ta/3515072/chuong-1331.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.