Ở đại đường lầu một, người đang tìm hoan mua vui, trái ôm phải ấp không ai khác, chính là Nguyễn Kiều vừa tới được một lát!
Ngay từ đầu, tú bà Bách Hoa Lâu còn tưởng nàng tới gây chuyện, tuy không nhận ra nàng là ai, nhưng nhìn nàng ngồi xe ngựa và dẫn người tới cũng biết là nàng không có ý tốt.
Nhưng Bách Hoa Lâu vì làm buôn bán dính đến nam nhân nên mỗi tháng luôn gặp mấy phu nhân tới gây chuyện, tú bà đã quen rồi.
Còn chưa thấy người, tú bà đã bĩu môi, có nam nhân nào mà không trộm tanh, quản không được lưng quần của nam nhân nhà mình, chạy tới hoa lâu gây sự thì có lợi ích gì. Chẳng qua dù nghĩ như vậy, tú bà cũng không lộ ra ngoài mảy may.
Quan hệ giữa các lão quan gia và phu nhân trong kinh rắc rối phức tạp, Bách Hoa Lâu họ tuy bối cảnh khổng lồ, nhưng tú bà lại biết, vẫn nên ít đắc tội người ta thì hơn, những phu nhân tới bắt gian chẳng qua chỉ là sấm to mưa nhỏ mà thôi.
Tú bà không để ý lắm, nhưng trên mặt lại giả vờ kinh sợ ngăn cản Nguyễn Kiều, "Phu nhân, xin dừng bước, người tôn quý như phu nhân không thể vào, nếu lỡ làm bẩn mắt ngài thì nô sẽ có tội mất. Nô là tù bà Bách Hoa Lâu, nếu phu nhân muốn tìm vị đại nhân nào, có thể phân phó nô một tiếng, nô truyền đạt giúp ngài."
Tú bà đã chuẩn bị sẵn tâm lý chờ Nguyễn Kiều trở mặt thì bà ta sẽ dọn chỗ dựa của Bách Hoa Lâu, nhưng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-ep-toi-lam-kieu-the/872982/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.