Trong phòng này không có ai khác ngoài Tấn An, hắc y nhân này cũng vừa bay từ chỗ nàng qua, còn có gì không rõ.
Yến Tri ngốc người, nhất thời không biết nên làm ra biểu cảm gì.
Y biết Tấn An tập võ, lúc y còn nhỏ làm thư đồng cho Thái tử, Tấn An cũng có mặt.
Nhưng trong trí nhớ của Yến Tri, nàng luôn là một người nũng nịu thích khóc, không thể chịu khổ, cuối cùng chỉ học được công phu mèo cào thôi.
Kết quả lúc này...
Yến Tri mộng bức.
Cảm giác giống như các bạn học đều không làm bài tập, khiến học tra như y thấy mình tìm được đội ngũ, kết quả vừa đi thi thì tất cả đều được max điểm, chỉ có một mình y là vai hề.
Nguyễn Kiều vừa rồi đánh quá sướng tay, không ngờ Yến Tri lại về nhanh như thế.
Thấy vẻ mặt nghi ngờ cuộc đời của Yến Tri, Nguyễn Kiều phản ứng rất nhanh, một tay xả làn váy xuống, sau đó giả vờ "Hu hu", "Thế tử, ta sợ quá, trên xà nhà đột nhiên có một người rơi xuống."
Yến Tri vừa tiếp nhận được một phần hiện thực giật giật khóe miệng.
Y rất muốn hỏi Nguyễn Kiều, lúc này có thể lau máu trên mặt trước, sau đó làm thêm biểu cảm sợ hãi được không?
Tuy trong lòng có nhiều nghi hoặc như dã thú chạy loạn trên thảo nguyên rộng lớn, y lại chưa từng nói một chữ nào.
Dù sao y cũng là Yến tiểu gia bá chủ một phương trong kinh thành, sao có thể rén trước mặt một nữ nhân!
Hắn là người từng trải, chuyện nhỏ này không làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-ep-toi-lam-kieu-the/872978/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.