Melly quả thực giận không thể át, bà ta lớn tiếng chất vấn, giọng nói tràn ngập khó tin và phẫn nộ, "Louis? Con biết mình đang nói gì không?!"
Louis đứng im, hàng mi dài rũ xuống, che đậy tất cả cảm xúc trong đôi mắt lam của anh, "Đương nhiên ta biết, nếu ta sai, ta sẽ xin lỗi mẹ, cũng tùy mẹ xử trí. Nhưng mà, mẹ có nguyện ý hóa nguyên hình để chứng minh không?"
"Con trai ta thế mà lạ tin một người ngoài, cảm thấy ta là giả! Còn muốn ta hóa nguyên hình chứng minh! Giỏi! Giỏi lắm! Nếu con cảm thấy ta không phải, vậy được, sau này con đừng nhận người mẹ là ta nữa!" Nói rồi, Melly như bị tức điên, phất tay áo rời đi.
"Louis, đầu mi bị hỏng rồi à? Sao mi có thể nghĩ mẹ là giả?" Harrick căm tức nhìn Louis, "Cha qua đời sớm, mẹ đối xử tốt với chúng ta như vậy, thế mà mi nỡ lòng nào khiến mẹ đau lòng! Thời gian mi mất tích, mẹ mỗi ngày lo lắng đến mức cả đêm mất ngủ, người gầy rộc đi."
"Biết mi không sao, mi không biết mẹ vui thế nào đâu, đặc biệt là khi nghe tin mi trở về, mẹ còn kéo thân thể đang bệnh tới đón mi, vậy mà mi lại đói xử với mẹ như vậy! Nếu mẹ lại bị mi chọc tức bệnh, ta không tha cho mi đâu!"
Một tràng Harrick nói ra khiến các tộc nhân vốn nghi ngờ vì biểu hiện của Melly đánh mất suy nghĩ trong lòng, thậm chí còn lên tiếng khuyên nhủ Louis.
Trong mắt Harrick hiện lên sự đắc ý, bị Nguyễn Kiều bắt giữ được,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-ep-toi-lam-kieu-the/872971/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.