Sở Phi Huyền cùng Triệu Phi Dương đáp xuống trước Thanh Vân Tông cứ điểm, Triệu Vô Cực vui vẻ đi tới gặp mặt hai người.
“ Mẫu thân! ”
Triệu Vô Cực ôm lấy Sở Phi Huyền cảm nhận được trên người nàng hơi ấm, vô cùng thích thú ở trên người nàng cà cà.
Sở Phi Huyền cũng là ôm hắn một hồi lâu, nàng đối với Triệu Vô Cực thương yêu không dứt. từ ngày Triệu Vô Cực rời đi, nàng cũng rất tưởng nhớ hắn.
Một lúc sau, Triệu Vô Cực mới lui ra khỏi vòng tay của nàng, chăm chú nhìn lên đánh giá đối phương một phen.
Sở Phi Huyền lúc trước vốn chỉ ở nhà cùng hắn, ăn mặc là trang phục hưu nhàn rất nhẹ nhàng mềm mại.
Nàng bây giờ ra ngoài, ăn mặc được trang trọng hơn nhiều. một bộ màu xanh lam áo váy, chất vải dày nhưng mềm mại, ống tay áo rộng dài thể hiện ra địa vị thân phận cùng sự uy nghiêm của một vị trưởng lão nên có.
Trước ngực xương quay xanh trở xuống hung khí hở ra, được nội y bên trong cuốn lên, lộ ra hai cái như ẩn như hiện núi non hùng vĩ làm lòng người say mê.
Tóc mềm mượt buông dài, hai bên cuốn gọn về phía sau, phía sau lại được đội lên một cái vương miện, trông vô cùng xinh đẹp uy nghiêm.
Hai bên tóc chính là sáu cái đồ trang điểm giống như Triệu Phi Dương, chính là đồ đôi của bọn họ dùng để trao đổi thần thức.
Sở Phi Huyền so với lúc trước Triệu Vô Cực còn ở nhà còn ở Thanh Vân Tông càng xinh đẹp, làn da càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-di-lac-tu-tien-ki/1591853/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.