Trịnh Thế Kiệt lúc này nhìn về phía Dạ Vũ cười nói:
“Dạ Vũ, ngươi muốn độc chiếm sao? Có hỏi qua ý kiến của ta?”
Dạ Vũ nhìn cách đó không xa Trịnh Thế Kiệt đoàn đội nói:
“ Chỗ này vốn là chúng ta tìm ra trước, chúng ta cũng vì tìm hiểu tình báo mà mất đi một vị sư đệ, không phải nên là của chúng ta hay sao?”
Trịnh Thế Kiệt haha cười to nói:
“Dạ Vũ không ngờ ngươi cũng nói được ra lời ngốc nghếch như vậy? Ở đây chúng ta ai không hiểu dã ngoại cơ duyên mọi người đều có phần, ai cũng phải dựa vào bản lĩnh bản thân mà thôi! Ngươi nhìn chúng ta đoàn đội lại nhìn một chút phía sau các sư đệ có đồng ý hay không?”
Dạ Vũ liếc mắt nhìn phía sau, một đống lớn luyện khí kì một hai tầng giống như cái đuôi bám theo bọn họ, dọc theo con đường bọn họ thanh lí đi ra mà đi theo. Tuy không có gì quá lớn uy hiếp nhưng số lượng rất nhiều. Cơ duyên trước mắt ai cũng không thể thờ ơ không động lòng.
Hắn biết sự việc hôm nay không tốt làm không thể độc chiếm cơ duyên. Hơn nữa Trịnh Thế Kiệt đội hình không hề kém hắn nếu song phương lập tức bùng nổ ra xung đột những cái kia luyện khí kì một hai tầng đệ tử sẽ không ngại bỏ đá xuống giếng một phen.
Bọn họ không mạnh nhưng nếu có người dám đứng lên tổ hợp lại chính là một bầy hung ác kiến, có thể cắn chết voi.
Dạ Vũ hiểu rõ Trịnh Thế Kiệt cũng không muốn cùng hắn ra tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-di-lac-tu-tien-ki/1591798/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.