Mặt Vân Duật đầu bên kia không nhịn được co quắp, nụ cười bỉ ổi trên môi cũng không giữ được.
- Phụttt....haha.
Lạc Dư bật cười, Nhan Mặc nghe thấy tiếng cười trong trẻo của cậu tâm trạng cũng tốt lên không ít.
- Lạc...Lạc Lạc, cậu cười cái gì a?
Trước khi vào nhóm Lạc Dư đã nhắc cậu ta, không được gọi tên thật chỉ được phép gọi tên nhân vật trong game.
Chậc,
Cậu ta không ngờ người mình nhận làm lão đại lại là một trong số những đại thần đứng đầu bảng server, thảo nào đánh đỉnh như vậy.
Doãn Phong ngồi trước máy tính vuốt cằm suy nghĩ, mắt nhìn người của cậu ta thật tốt. Lạc Dư điều khiển nhân vật của mình đi qua đi lại, nhịn cười nói:
- Chúng ta nên vào trận thôi, thời gian cũng không còn sớm, chơi xong tôi còn phải về nhà nữa.
Người khác nói Nhan Mặc có thể không thèm để ý tới nhưng chỉ cần Lạc Dư nói câu nào thì hắn chắc chắn sẽ nhớ kĩ.
- Được, chúng ta vào trận thôi.
Vân Duật lúc này cũng hồi thần, hắn ta giả bộ khóc nức nở, ủy ủy khuất khuất nói:
- Tiểu bảo bối Doãn Doãn thật tàn nhẫn, tôi...
- Ngừng.
Doãn Phong chưa để hắn nói xong đã ngắt lời, cậu ta hừ lạnh:
- Cút đi, lèo nhà lèo nhèo chẳng khác gì đàn bà.
Đột nhiên cậu ta nghĩ đến cái gì đó giật mình thốt lên:
- Nha, không lẽ cậu nằm dưới.
- Khục...
Lần này thì Nhan Mặc cũng không nhịn được mà cười ra tiếng, hắn dùng ánh mắt ta hiểu, cái gì ta cũng hiểu cả mà nhìn người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649013/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.