- / Ting/
/ Kí chủ ngu ngốc, bổn bảo bảo về rồi đây/
Trong đầu Lạc Dư vang lên một giọng nói vô cùng, vô cùng đáng đánh đòn, 250 lắc lắc cái đuôi mèo của mình hí hửng kết nối lại với Lạc Dư.
- / Êh, kí chủ, từ bao giờ mà cậu có cái sở thích nằm đất ngủ vậy/
/ Chơi vui không, cho bổn bảo bảo chơi vớiii/
250 ra ngoài lượn lờ trên đầu Lạc Dư quan sát, nó nghi hoặc dùng móng vuốt gãi đầu,
/ Ngủ say như vậy, ừm, bổn bảo bảo ngủ cùng cậu nha/
Mèo mướp thúi chui vào trong áo choàng của Lạc Dư thỏa mái dụi dụi đầu vào đám lông mềm mại ngáp một cái ngủ mất.
Không biết qua bao lâu, ánh nắng hoàng hôn thông qua khe cửa chiếu rọi vào trong phòng, Lạc Dư giật giật cơ thể tỉnh lại.
- Ưm ~
Mèo mướp thúi đang ngủ ngon, đột nhiên Lạc Dư ngồi dậy làm nó mất điểm tựa từ trong áo choàng ngã xuống lăn lông lốc mấy vòng mới chịu dừng lại.
- / Đau chết bổn bảo bảo rồi/.
- ....
250 mếu máo bò dậy, Lạc Dư thẫn thờ không để ý đến nó.
- / Kí chủ, cậu không sao chứ/
250 bất an, nó mở bảng hệ thống ra xem hết quá trình công lược, vãi, độ hảo cảm đạt đến 99% rồi, kí chủ của nó sẽ không chăm chỉ như vậy chứ?
250 bắt đầu nghi ngờ nhân sinh, rốt cuộc thì mục đích để nó tồn tại là gì a, bầu bạn? Cái này thì có vẻ hợp lý, nhưng mà,...nó toàn bị Lạc Dư vặt lông, cái này...
Đôi tai mèo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649002/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.