Lạc Dư giật thót mình, cậu cứng ngắc ngẩng mặt lên nhìn,
- Hì hì, chào buổi sáng.
Áo Tư Nhĩ Đặc lười biếng nằm trên cành cây vẫy tay chào cậu, sắc mặt Lạc Dư biến đen,
- Ngươi dậy từ bao giờ.
Cậu cố làm ra vẻ bình tĩnh từ trong lỗ ch* chui ra, đứng lên phủi bụi trên người. Áo Tư Nhĩ Đặc nhìn vành tai đỏ bùng của cậu cười càng thêm thiếu đánh,
- Nha, ta dậy trước ngươi nửa cảnh giờ, thế nào, bất ngờ lắm đúng không.
Hắn nhướn mày nói, chậc chậc, nếu không dậy sớm thì hắn đã bỏ lỡ trò hay rồi, nhóc con nghịch ngợm này vậy mà chấp nhận chui lỗ ch*. Áo Tư Nhĩ Đặc vuốt mũi, sao hắn cứ thấy buồn cười thế nhỉ.
- Ngươi...
Lạc Dư nhăn nhó, tên này dám chọc cậu.
- Ta không biết, ta muốn đi chơi.
Lạc Dư dậm chân, cậu trừng mắt nhìn Áo Tư Nhĩ Đặc, giọng điệu có chút giống làm nũng hơn là tức giận.
- Ha ha.
Áo Tư Nhĩ Đặc nhảy từ trên cây xuống, hắn quàng tay khoác lấy vai cậu.
- Đi thôi.
Lạc Dư không chịu,
- Đi đâu?
Cậu không muốn trở về bị đám tì nữ kia nhìn chằm chằm đâu. Áo Tư Nhĩ Đặc bóp mũi cậu,
- Đi chơi, có đi hay không đây.
Lạc Dư tát bay cái tay trên mũi mình ra, mắt cậu sáng lên,
- Đi, đi, ta muốn đi chơi.
Lạc Dư hí hửng cầm tay Áo Tư Nhĩ Đặc kéo đi,
- Ta muốn đi ăn trước, cả ngày hôm qua ta chưa ăn gì rồi.
Áo Tư Nhĩ Đặc nhăn mày,
- A Dư, hôm qua ngươi nhịn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648995/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.