100 năm sau,
- Quân Minh Tịch, không công bằng một chút nào.
Lạc Dư phụng phịu, Quân Minh Tịch bên cạnh nhìn bộ dạng này của cậu buồn cười nói:
- Làm sao vậy.
Lạc Dư nhìn hai bàn tay của mình nói:
- 100 năm, đáng lẽ ra ngươi cũng phải già rồi mới phải, nhìn ta nè, da nhăn nheo xấu xí... còn ngươi sao vẫn còn trẻ vậy a, chẳng thay đổi chút nào so với năm 20 tuổi.
Quân Minh Tịch mím môi, hắn muốn cùng Lạc Dư già đi, nhưng hắn từng là tang thi vương, dù biến trở lại thành người thì vẫn sẽ có một số biến chứng.
- A Dư.
Quân Minh Tịch siết chặt bảo bối của mình vào trong lòng, Lạc Dư cảm nhận được tâm trạng bất an của hắn,
- Không sao hết, ki*p sau chúng ta sẽ lại gặp nhau.
Lạc Dư cười híp mắt, Quân Minh Tịch nhếch môi cười,
- Vậy em phải đợi ta đó, không được có tên nào khác biết chưa.
Lạc Dư bật cười ha hả,
- Muốn ta không có ai thì ngươi phải nhanh chóng đến tìm ta nha, hì hì.
- Được, ta sẽ đến tìm em.
- Một lời đã định.
- Một lời đã định.
Quân Minh Tịch ôm cơ thể dần mất đi hơi ấm mỉm cười nhàn nhạt,
- Ta không muốn bất tử, ta phải đi tìm A Dư.
Hắn nhắm mắt lại, một tay cầm thanh chủy thủ 'phập' một cái, máu từ trong lồng ngực chảy ra nhuốm đỏ chiếc áo sơ mi trắng.
A Dư, đợi ta.
Âm thanh lạnh băng quen thuộc vang lên bên tai,
- / Nhiệm vụ hoàn thành/
- / Xác định đã rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648985/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.