Quân Minh Tịch nhanh chóng cho người chuẩn bị lễ cưới,
- Làm thế nào, làm thế nào đây.
Ân Vũ đi qua đi lại, Lạc Dư đầu óc rối như tơ vò nói:
- Cậu bình tĩnh một chút, tôi đang nghĩ cách.
"...."
Ngày đại hôn,
- Chúc mừng, chúc mừng..
- Chúc mừng..
Mấy nguyên lão của các căn cứ khác đều đến, người nào người nấy đều rất khiêm tốn, thậm chí có chút cung kinh quá mức.
Bọn họ ai cũng muốn cầu thuốc giải từ chỗ Quân Minh Tịch, điệu thấp một chút vừa lấy được thuốc, lại vừa tạo dựng được mối quan hệ với những người trong Lạc Quân, tính ra là họ được lợi a.
Quân Minh Tịch cùng Giang Diệc Phong đứng ngoài cửa phòng,
- A Dư, xong chưa vậy.
- A, xong rồi, xong rồi...mau, Ân Vũ, xịt nước hoa hương quýt này lên người.
Ân Vũ nghi hoặc,
- Để làm gì a?
- Đừng hỏi, mau lên.
- Ồ.
Hai người mỗi người trùm lên đầu một chiếc khăn màu đỏ,
- Đừng hỏi, mau lên.
- Ồ.
Hai người mỗi người trùm lên đầu một chiếc khăn màu đỏ,
- Đi.
Giang Diệc Phong nhìn hai người, hắn buồn cười nói:
- Tiểu Vũ, hai người định làm trò khỉ gì đây, bên dưới mặc vest bên trên lại trùm khăn muốn để người ta cười chết à.
Lạc Dư đang đóng vai Ân Vũ có chút tức giận, thằng mất dạy này, đúng là thiếu đánh. Cậu đang định tẩn cho Giang Diệc Phong một trận thì Ân Vũ đang khoác tay Quân Minh Tịch vội vàng cản lại.
- Ây, ây..
Lúc này Lạc Dư mới sực nhớ ra mình đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648982/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.