Quân Minh Tịch lau nước mắt, Lạc Dư xoa xoa mặt, cậu nhìn hắn lạnh lùng,
- Đừng có giả vờ, qua một bên đứng.
- Ồ.
Quân Minh Tịch cúi đầu đi đến trước một cái cậu úp mặt vào, thỉnh thoảng hắn lại lén lút nhìn Lạc Dư một cái nhưng bị cậu hung ác trợn mắt nên không dám nhìn nữa.
Ân Vũ cười gượng,
- À, ừm...Lạc Dư, giờ chúng tôi muốn vào B thị, cậu đi cùng không.
Lạc Dư gật đầu,
- Tôi cũng muốn đến đó, chi bằng chúng ta cùng nhau đi, cậu thấy thế nào.
Mắt Ân Vũ sáng lên,
- Được, được chứ.
Lạc Dư cũng cười,
- Quân Minh Tịch, cậu qua đây.
"..."
Lạc Dư nghiến răng lặp lại,
- Quân Minh Tịch, cậu, qua, đây, cho, tôi.
- Hức..ư..
Quân Minh Tịch hai tay vò vò áo đi tới,
- A Dư...
Những người còn lại trong đội cũng bị bộ dạng này của hắn thuyết phục, Vu Linh đau lòng tức giận nhìn Lạc Dư,
- Ngươi thật quá đáng, sao lại đối xử với Minh Tịch như vậy a.
- Ha...
Lạc Dư cười đểu,
- Cô biết cái gì mà xen vào, có tin tôi đánh chết cô không.
Vu Linh cũng không chịu thua,
- Ngươi dám.
"CHÁT"
Quân Minh Tịch không một chút nương tình tát cô ta một cái, Vu Linh ngây người nhìn hắn,
- Ngươi..ngươi..
Quân Minh Tịch không thèm cho cô ta một ánh mắt,
- A Dư, mau khen ta đi.
Đôi mắt cún con lấp la lấp lánh nhìn Lạc Dư,
- A Dư?
Lạc Dư hồi thần, cậu chỉ dọa Vu Linh chút thôi mà, cái tên này.
- Ừm, rất ngoan.
- Không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648965/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.