Lạc Dư mặt dày mày dạn chạy đến ở nhờ nhà Quân Minh Tịch,
- Tịch đại vương, ngài thu nhận tôi đi mà, tôi bây giờ không có chỗ để về nữa rồi, hức..hức.
Lạc Dư lau giọt nước mắt không hề tồn tài, Quân Minh Tịch mắt vẫn không rời khỏi màn hình máy tính lạnh nhạt nói:
- Chỗ tôi không chứa chấp người lười chảy thây như cậu.
Lạc Dư trợn mắt,
- Tôi mặc kệ, từ giờ tôi sẽ ở nơi này, còn nữa, cậu đuổi hết mấy người trong nhà đi đi, mọi việc cứ để tôi lo.
Quân Minh Tịch day day trán,
- Lạc Dư, cậu quậy đủ chưa.
Lạc Dư vùng vằng,
- Chưa, cậu mau đuổi họ đi đi mà.
Quân Minh Tịch bất lực,
- Biết rồi, cậu ra ngoài trước đi.
- Hì hì, Tịch đại vương, cậu là tốt nhất.
Nói xong Lạc Dư liền tung tăng chạy ra ngoài, không lâu sau người làm trong nhà đều rời đi, căn nhà to lớn, lúc này chỉ còn lại hai người Quân Minh Tịch và Lạc Dư.
Nhân lúc Quân Minh Tịch chưa xuống nhà, Lạc Dư để thật nhiều thức ăn vào trong tủ lạnh, nước cũng bị cậu rót vào phình nước cất gọn một góc.
- Cậu làm gì vậy.
Quân Minh Tịch đứng ở cửa bếp nhăn mày, Lạc Dư thấy hắn làm xong việc rồi thì vui vẻ kéo tay hắn,
- Tịch đại vương, tôi không biết nấu ăn, cậu nấu đi tôi ăn với.
- ...Sao cậu nói để cậu lo hết mà.
Lạc Dư làm ra vẻ đương nhiên,
- Làm gì có ai hoàn hảo đâu, tôi không biết nấu ăn nhưng lại biết rửa bát a.
Quân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648960/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.