"Ưm"
Cảnh Du mở mắt, cậu ta ngơ ngác nhìn nơi sang trọng trước mắt, đây là đâu vậy. Đầu óc Cảnh Du vẫn còn chưa tỉnh táo,
- Này là chỗ nào.
Đợi một lúc lâu cậu ta mới nhớ lại những gì đã xảy ra, bị trùng vương tấn công, tiểu hắc,..
Khoan đã
Cảnh Du đột nhiên nhớ ra cái gì đó, tiểu hắc, Lăng Triệt, là...một? Cậu bị tên đó dắt mũi lâu như vậy lại không phát hiện ra,
- Lăng, Triệt...
Cảnh Du nghiến răng nghiến lợi, lúc đầu cậu ta có chút cảm động nhưng vừa biết tiểu hắc chính là Lăng Triệt thì cảm động gì gì đó lập tức tan thành mây khói.
Cảnh Du chạy phình phịch ra ngoài, cậu ta một đường đi đến phi hành khí gần nhất trèo lên, đầu óc mụ mị, cậu ta cũng không nghĩ đến việc tự ý rời quân doanh sẽ phải chịu hậu quả gì.
- Lão đại, xin lỗi, tôi về trước đây, tôi sẽ tạ tội với cậu sau.
Cảnh Du vừa lầm bầm vừa khởi động phi hành khí bay đi.
"Vù vù"
Lăng Triệt đứng bên dưới sắc mặt khó coi nhìn chiếc chiến hạm rời đi, ánh mắt hắn lóe lên tia sáng xảo quyệt,
- Du Du, cả đời này em đừng hòng thoát khỏi tay tôi.
Lăng Triệt lạnh lùng cười, hắn quay đầu đi đến chỗ Lâm Minh Trạch,
" Cốc cốc"
- Thiếu tướng, tôi là Lăng Triệt.
- Vào đi.
Lâm Minh Trạch nhàn nhã đứng trước cửa sổ nhìn ra bên ngoài,
- Ngươi đã động tâm.
Lâm Minh Trạch khẳng định nói, Lăng Triệt nhếch miệng cười cũng không phản đối, nhìn bên ngoài hai người là cấp trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648952/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.