Sự biến mất của Lăng Triệt vậy mà lại không gây ra một tiếng vang nào,
- A..
Lăng Triệt há to miệng để Cảnh Du đút cho ăn, hắn mị mị mắt, chuyện này hắn đã nhờ Lâm Minh Trạch giải quyết, dù hắn đi vài năm cũng chẳng ai dám có ý kiến, ha hả.
- Tên đó sao không tới a.
- ???
Lăng Triệt nghi hoặc nhìn Cảnh Du, hắn theo ánh mắt của cậu ta nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa, Du Du của hắn đợi ai sao.
- Há miệng nào.
Cảnh Du sắc mặt không tốt, tên đáng chết kia không đến tìm cậu ta, mới mấy hôm trước nói thích, nói yêu, chưa nổi mấy ngày đã chuồn mất, chắc chắn lại có tình mới đây mà.
"Bốp"
Cảnh Du vô thức vỗ mạnh vào đầu Lăng Triệt,
- Ơ.
Cảnh Du không nhìn hắn, Lăng Triệt đen mặt, hồn tên này rốt cuộc là đi ngao du phương trời nào rồi.
- A oa...
Lăng Triệt không có liêm sỉ gào ầm lên, khóc lóc. Cảnh Du lúc này mới giật mình tỉnh lại,
- A? Xin lỗi, xin lỗi, tiểu hắc,đừng khóc, đừng khóc nha.
Lăng Triệt quay mông về phía Cảnh Du,
- Ư..hu hu..
Cảnh Du không biết phải làm thế nào đành phải bế hắn lên đung đưa dỗ dành,
- Tiểu hắc, ta sai rồi, đừng khóc, ta sẽ buồn a.
- Hứ..
Lăng Triệt nhe răng cắn nhẹ vào tay Cảnh Du bày tỏ sự tức giận của mình, nhưng hắn cũng không khóc lóc nữa, ngoan ngoãn gục đầu lên vai Cảnh Du.
- Hứ..
Lăng Triệt nhe răng cắn nhẹ vào tay Cảnh Du bày tỏ sự tức giận của mình, nhưng hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648950/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.