Lâm Minh Trạch mặt mũi bầm dập ngồi trong phòng y tế,
- A Trạch ngoan, để bác sĩ giúp con bôi thuốc nha.
Bác sĩ cố gắng để giọng mình dễ nghe nhất, nhưng Lâm Minh Trạch vẫn chẳng có phản ứng gì hết khiến ông ấy có chút xấu hổ gãi đầu, ông chưa gặp trường hợp nào như này cả, mới sinh được bao lâu a, sao lạnh vậy.
Không khí trong phòng có chút quỷ dị, còn Lạc Dư bên kia thì thoải mái vừa ngáp vừa nghe giáo viên dạy dỗ,
- Các em sao có thể đánh bạn thành ra như vậy, đây là trường học, là trường học, đó là bạo lực học đường đó biết không.
- A a a.
Cô giáo cứ có cảm giác quái quái, mọi lần nói như vậy cô thấy rất bình thường nhưng hôm nay cô tự nhiên lại thấy mình giống như đang nói với một đám động vật vậy, ặc, không đúng, chúng hiện giờ chúng là động vật mà, ừm, cứ thấy sao sao.
- Các em nghe rõ chưa.
- A a a.
Cô giáo: -....
Cô giáo vừa đi bọn Lạc Dư vừa còn uể oải liền lập tức lấy lại tinh thần,
- A a a( Các anh em, bọn bên cạnh đang cười chúng ta, mau, qua cho chúng một trận)
- A a.
- Chít chít...
- Gào..
Lại một trận đấu diễn ra, đám người Lạc Dư mới bị cô giáo mắng nên không chú ý lực độ, mấy người lớp bên cạnh bị đánh đến nằm la liệt trên đất kêu la,
- LẠC, DƯUUUU...
Lần này thực sự ngay cả hiệu trưởng cũng bị kinh động rồi.
Lạc Dư nhìn mấy giáo viên từ xa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648934/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.