Lạc Dư loạng choạng chạy đến bên Mặc Diễm, cậu nũng nịu:
- Mặc, Mặc, đừng giận nha.
Mặc Diễm cười lạnh bế Lạc Dư lên đi đến bên giường,
- Muốn hết giận thì cũng phải có thành ý, lấy thân báo đáp đi.
- Không, ta không muốn.
Lạc Dư giãy giụa,
- Huhu, Mặc Diễm, ngươi bắt nạt ta.
Mặc Diễm vẫn không quan tâm mà đè Lạc Dư xuống,
- Để ta cho ngươi biết thế nào là bắt nạt, ta "đói" rồi.
"Ưm ~"
.....
Những âm thanh khiến người xấu hổ kéo dài suốt 5 ngày trời, Mặc Diễm ôm cơ thể chi chít những dấu "yêu" của Lạc Dư, nói:
- A Dư, ta nhất định sẽ nhớ ra ngươi.
Hắn đặt Lạc Dư lên giường rồi lặng lẽ đi ra ngoài, lúc này thị vệ đang chán nản ngồi canh cửa bên ngoài vừa ăn vừa nhìn xung quanh,
"Khụ khục"
Hắn ta mở to mắt, thái tử gia của hắn chịu ra ngoài rồi ư.
- Thái tử, người...
Mặc Diễm lạnh nhạt:
- Ta có việc cần phải đi, ngươi ở đây canh giữ đi.
- Ơ...
Thị vệ đang định nói gì thì Mặc Diễm đã bay đi mất, hắn ỉu xìu nhìn theo bóng dáng thái tử, haiz, hắn mấy năm nay chưa từng một lần được ra ngoài a.
Mặc Diễm bay khỏi thiên cung đi đến Thái Vân Đỉnh, hắn đứng trước mặt một lão giả cúi đầu:
- Mặc Diễm ra mắt Thái Vân lão tiền bối.
Đôi mắt lão giả khẽ nhúc nhích rồi mở ra, ông ta nhìn thấy Mặc Diễm thì cười nói:
- Thái tử điện hạ không biết có chuyện gì mà phải đến tận nơi khỉ ho cò gãy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648928/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.