Sáng hôm sau,
"ùng ục"
Lạc Dư đói đến tỉnh lại, cậu vừa định ngồi dậy thì bên dưới đau thắt,
- A.
Mặc Diễm mang theo lọ thuốc từ bên ngoài chạy vào,
- A Dư, cẩn thận.
Hắn đỡ Lạc Dư nằm xuống giường,
- Nằm im, để tôi giúp cậu bôi thuốc.
- Không cần.
Mặt Lạc Dư muốn nhỏ ra máu, cậu đưa tay ra nói:
- Đưa đây, tôi tự làm được.
Mặc Diễm ngẩng mặt lên, không biết tại sao Lạc Dư đột nhiên lại cảm thấy lành lạnh, cậu cười gượng thu tay lại, được rồi, ngươi giỏi, ngươi muốn làm gì thì làm.
Mặc Diễm lúc này mới nhếch môi cười, chỉ là đôi mắt hắn đen kịt không ánh sáng khiến người ta theo bản năng sợ hãi.
Mặc Diễm vén chăn lên, Lạc Dư túm lấy che mặt,
- Haha..
Mặc Diễm thấy vậy bật cười,
- A Dư, không phải xấu hổ, dù gì cái cần nhìn cũng nhìn hết rồi a.
Lạc Dư tức giận,
- Ngươi làm thì làm nó nhanh nhanh lên, không được thì để đấy ta làm.
Oa, A Dư của hắn tạc mao rồi, Mặc Diễm cong mắt,
- Được, được, ta làm, ta làm.
Mặc Diễm quét lấy một đống thuốc cúi xuống bôi cho Lạc Dư, hắn có chút tò mò, tay hết chọc đằng trước lại sờ đằng sau,
"ưm"
Lạc Dư bị chọc đến có phản ứng, Mặc Diễm đang chăm chú đâm đâm rút rút đột nhiên lại thấy tay mình dính nước, hắn ngẩng mặt lên cười lưu manh,
- A Dư...
- Ngươi cút đi.
Lạc Dư dùng chân đá vào mặt Lãnh Kiệt, nhưng Lạc Dư đánh sao lại hắn ta.
- Ngoan nào.
Mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648923/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.