Lạc Dư dùng sức đấm tên cầm đầu đang chắn trước mặt mình,
"A"
Tên tuy có chút cảnh giác với Lạc Dư nhưng hắn thật sự không ngờ tới sức lực của con thỏ nhỏ này lài lớn như vậy.
Nhưng tên đang đánh cũng có chút bất ngờ nên động tác đánh người trên tay dừng lại, Lãnh Kiệt lợi dụng cơ hội này đứng lên phản công.
"bing"
"bing"
"bốp"
"bốp"
Hai người Lạc Dư phối hợp với nhau, đám người rất nhanh bị đánh te tua tơi bời, Lãnh Kiệt bất mãn trừng Lạc Dư nhưng biết nơi này không tiện nói chuyện nên nhanh chóng nổ xe trở Lạc Dư rời đi.
Mấy tên đau đớn lăn lộn dưới đất kêu la, lần này vẫn là Lạc Dư ra tay mạnh nhất, ai bắt bọn chúng ra đường không chọn ngày, chọn đúng hôm tâm trạng cậu không tốt, đáng đời.
Lãnh Kiệt ấn ấn nơi khóe miệng sưng vù, chảy máu, hắn tức giận, nói:
- Lạc Dư, cậu còn không đi mua đồ khử trùng cho tôi a.
Lạc Dư khoác cặp thản nhiên nói:
- Cứ để như vậy cũng có sao đâu, dù gì cha mẹ cậu cũng nhìn quen rồi, lo cái gì chứ.
Lãnh Kiệt ngồi trên chiếc ghế sát cổng trường hét lên:
- Đi, Mua, Đồ, Về, Cho, Tôi, Mau, Lên.
Lãnh Kiệt lập tức che lại vết thương vì hét lên mà đau đớn.
Lạc Dư nhìn bộ dạng tàn tạ của hắn, ha hả cười, cậu thở dài:
- Haiz, được rồi, thấy cậu đáng thương như vậy tôi cũng đành ủy khuất mình đi mua cho cậu, ha.
Lãnh Kiệt trợn mắt, còn không mau đi. Lạc Dư đá đá chân nhảy nhót rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648904/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.