6 tháng sau,
- Vũ Nhiên, ta đói.
- Tới đây, tới đây.
Vũ Nhiên đeo tạp dề bê một đống thức ăn đến trước mặt Lạc Dư,
- Được rồi, ăn thôi, ăn thôi.
Lạc Dư không biết nấu ăn, Vũ Nhiên lại không muốn người khác quấy rầy hai người, đồ ăn bên ngoài cũng không thật đảm bảo nên Vũ Nhiên phải học cách nấu ăn.
Món ăn đầu tiên của hắn thật sự là một thảm họa, nó không những bị cháy khét lẹt mà mùi vị của nó còn khiến người khác bị ám ảnh.
Người đầu tiên nếm thử đương nhiên là Vũ Nhiên,
"ọe"
Hắn không nhịn được mà nôn ra, nước mắt cũng chảy xuống.
- Không sao chứ?
Lạc Dư gắp một miếng thịt ăn thử, Vũ Nhiên không kịp ngăn cản, hắn nhắm mắt,
"ọe"
Lạc Dư nôn ra xong chạy vào bếp súc miệng, lấy nước uống, cậu nhìn hũ muối cùng lọ dấm đặt bên cạnh đã chống không cầm lên xem, cậu có chút nghi hoặc. A, đây là cậu mới mua mà, sao lại hết rồi.
Lạc Dư nghĩ đến cái hương vị "tuyệt vời" lúc nãy khóe miệng co giật, đừng nói Vũ Nhiên đổ hết chúng vào làm một món a.
.....
Lạc Dư nghĩ đến lần đó vẫn không khỏi chảy mồ hôi lạnh, cậu cười cười gắp một miếng thịt, ừm, ngon quá.
Đêm hôm đó,
- A Dư, ta đói.
Lạc Dư nghi hoặc,
- Vừa mới ăn tối xong sao đã đói rồi.
Vũ Nhiên phụng phịu, mắt lấp lánh:
- A Dư, ta đóiiiii..
Lạc Dư vuốt bụng nhăn mày:
- Đói thì đi ăn đi a.
Vũ Nhiên cười giảo hoạt,
- Ta muốn ăn thịt nhưng chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648896/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.