Ặc... a~
- Hức...
- Chậm một chút...
- Gừ..
Vũ Nhiên điên cuồng cắm rút, những âm thanh dam đang vang lên trong đêm tối, may mà Lạc Dư chọn nơi không có người nếu không....
1 tiếng,
3 tiếng,
....
Mặt trăng đã lên cao, nhưng hai thân ảnh bên dưới vẫn quấn lấy nhau không dời, Vũ Nhiên liếm liếm tai Lạc Dư, ánh mắt đã không còn đỏ rực nữa, nó bây giờ trở nên vô cùng thanh minh.
Vũ Nhiên dụi đầu vào cổ Lạc Dư an ủi, động tác dưới thân không những không giảm mà còn ngày càng mạnh hơn,
"bạch bạch"
"ưm"
....
Mặt trời đã dần ló dạng, Lạc Dư không biết đã ngủ mất từ bao giờ, ánh mắt Vũ Nhiên tràn đầy sủng nịnh, dưới thân ra vào càng dồn dập rồi đem đại điểu của mình vùi vào nơi sâu nhất bắn ra,
-" Lạc Dư, nhận của ta đi"
Những súc tua bám bên miệng tiểu ***** khi Vũ Nhiên vừa xuất liền nới lỏng buông ra. Hắn nằm xuống bên cạnh cậu nhắm mắt lại, trong đầu vẫn không quên nói một câu:
- " Lần này hắn xong với Lạc Dư thật rồi"
.....
Giữa trưa,
Lạc Dư bị ánh nắng chói chang làm tỉnh, cậu nhích người,
- Ách, a..
Lạc Dư hít sâu một hơi đem thân thể mình rời khỏi bàn chân to lớn của Vũ Nhiên, cậu cười lạnh nắm lấy hai tai Vũ Nhiên kéo sang hai bên, nói :
- Tên khốn kiếp, ngươi dậy cho ta.
Lạc Dư thở hổn hển, người cậu bị chẻ làm đôi rồi a, tên đáng chết.
Vũ Nhiên bị đau tỉnh lại, nó vừa nhìn thấy Lạc Dư thì cơ thể cứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648887/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.