Vũ Nhiên cuối cùng cũng chẳng giận được Lạc Dư, nó cúi đầu đi đên bên chân cậu dụi dụi,
- Gâu ( đừng giận ta nữa mà)
Tuy Vũ Nhiên không biết rốt cuộc mình chọc gì đến Lạc Dư, nhưng hắn biết, giờ mà không dỗ thằng này thì tối đừng hòng được ăn no.
Vũ Nhiên bất đắc dĩ, hắn từ bao giờ lại lưu lạc đến nỗi vì một bữa cơm mà phải hạ mình lấy lòng tên này a.
Lạc Dư nhịn không được bật cười, trong đầu hếch mặt lên khoe với 250:
- Mèo mướp thúi, ngươi xem, Nhiên Nhiên ta nuôi có phải rất ngoan không.
250 :-/ .... haha/
Lạc Dư xoa xoa đầu Vũ Nhiên,
- Được rồi, đi ăn thôi.
.......................
Mấy tháng sau,
Lạc Dư ngồi ngoài ban công ôm Vũ Nhiên lẩm bẩm:
- Lập xuân rồi a.
Ánh mắt Lạc Dư sáng lên, cậu cười hì hì bóp mặt Vũ Nhiên nói:
- Nhiên Nhiên, chúng ta đi cắm trại đi, được không?
Vũ Nhiên chẳng thèm sủa một tiếng, mấy tháng nay nó bị hành hạ đủ thảm rồi, cuối cùng nó cũng rút ra được bài học, Lạc Dư muốn làm gì đi nữa cũng không được phản đối, nói gì cũng không được cãi lại.
Vũ Nhiên giựt giựt cái nơ màu hồng trên cổ âm thầm nghiến răng, đợi hắn trở lại hình người nhất định không tha cho tên đáng chết coi hắn thành chó cái mà nuôi này.
Lạc Dư bỏ Vũ Nhiên bên ngoài rồi chạy vào trong nhà, mấy hôm nữa cậu muốn đi luôn cơ.
Vũ Nhiên lười biếng nằm trên ghế ,đột nhiên,
" ting tongg "
Lạc Dư ngoái đầu ra nhìn Vũ Nhiên nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648885/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.