Lạc Dư đơ mặt nhìn bãi chiến trường trước mắt, cậu mỉm cười nói với Vũ Nhiên :
- Nếu mi đã không muốn có chỗ ngủ tử tế thì ta sẽ chiều ngươi a, tối nay ngươi ngủ đất đi.
Cậu hừ một tiếng sắn tay áo lên bắt đầu dọn dẹp bãi chiến trường của Vũ Nhiên, còn hắn thì nhàn nhã ngồi một bên lắc đuôi nhìn, mắt hắn đảo qua đảo lại, xì, ngủ đất ? Mơ đi.
Lạc Dư lạnh mặt đem sàn nhà lau sạch bóng rồi vào bếp làm cơm, nói vậy chứ thật ra Lạc Dư chỉ biết nấu mỗi mì ăn liền, đun nước sôi lên rồi thả mì vào thế là xong, rất đơn giản.
Lạc Dư bê bát mì tôm ra ngoài, cậu lấy túi thức ăn cho chó đổ vào một cái đĩa.
250 trong đầu Lạc Dư la hét ầm ĩ,
-/ Kí chủ, không phải cậu định cho đối tượng công lược ăn thức ăn cho chó thật đấy chứ/
Lạc Dư hồn nhiên nói:
- Đúng a, chó đương nhiên phải ăn đồ ăn cho chó rồi, ngươi có bị ngốc không vậy.
250 bị chửi ngốc tức điên lên nói:
-/ Nhưng hắn vốn là người a, cậu cho hắn ăn thứ này không khéo kết cục sau này của cậu còn thảm hơn so với nguyên tác nữa đó/
Lạc Dư nhìn con ngao Tây Tạng đang ngồi nhìn chằm chằm cậu với ánh mắt đầy "trân thành", cậu thẩm nói:
" Chắc không đến nỗi đó chứ"
Cậu nhích gần đến bên cạnh Vũ Nhiên sờ sờ đầu hắn nhỏ giọng nói:
- Nhiên Nhiên, ngươi ăn thử xem có thích loại thịt viên giành cho chó này không, nếu không thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648879/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.