Ma Thiên Vũ nằm xuống bên cạnh Lạc Dư ôm chặt lấy cậu, hắn nhẹ nhàng đưa đẩy đem đại điểu bán cương vùi sâu vào tiểu động ấm áp rồi cười thỏa mãn nhắm mắt lại.
Sáng hôm sau,
Lạc Dư giật giật cơ thể tỉnh lại, cậu nhíu mày đẩy cánh tay đang ôm eo mình ra nhưng cậu vừa cử động thì hắn lập tức siết chặt lấy không cho cậu động đậy một chút nào. Lạc Dư thở dài quay sang nhìn Ma Thiên Vũ, cậu chạm vào khuôn mặt đã 20 năm không được nhìn thấy.
Nước mắt Lạc Dư không kìm chế được mà chảy xuống thấm ướt một bên má, Ma Thiên Vũ, ngươi không phải là người hại toàn tộc ta thì tốt biết bao.
Lạc Dư vòng tay ôm lấy Ma Thiên Vũ, để cho cậu ôm hắn thêm một chút, cha mẹ sẽ không giận cậu đâu, họ rất thương cậu mà.
Đến khi cậu một lần nữa tỉnh lại thì đã là buổi chiều rồi, Ma Thiên Vũ cũng không còn bên cạnh cậu nữa, có lẽ hắn đến chính điện rồi.
Lạc Dư mặc y phục mà Ma Thiên Vũ chuẩn bị cho cậu rồi nhàn chán ngồi một bên uống trà, cậu không am hiểu trận pháp nên không thể phá kết giới do Ma Thiên Vũ bày ra.
Song tu thật sự rất có hiệu quả, tu vi cậu bây giờ đã đột phá lên Thần Tôn trung kì rồi nhưng nó phải trả giá bằng việc ngồi, nằm, không đi đứng được bình thường mất ba ngày, cậu cũng không biết có đáng hay không nữa. Hơn nữa tên Ma Thiên Vũ kia đâu có phải chịu như cậu đâu, tu vi hắn vẫn đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648870/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.