Một luồng bạch quang hiện lên, sợi xích ở chân Lạc Dư tự động mở ra. Cậu không chút do dự chạy đi, nhưng chân cậu vừa bước ra ngoài Ma Thiên Vũ ở trong phòng bếp sắc mặt trầm xuống.
Hắn vốn dĩ muốn làm cơm cho A Dư nhưng xem ra A Dư của hắn không cần a. Thân ảnh Ma Thiên Vũ biến mất tại chỗ, lúc này Lạc Dư còn đang tránh đám lính canh lén lút chạy đến đại môn.
Cậu chưa kịp bước ra khỏi ma cung thì giọng nói trầm thấp ẩn chứa một tia không hài lòng vang lên:
- A Dư, ngươi lại không ngoan rồi.
Lạc Dư cứng đờ, cậu cắn răng quay đầu lại nhìn Ma Thiên Vũ, nói:
- Ma Tôn đại nhân, người việc gì phải làm khó một vô danh tiểu tốt như ta chứ, buông tha cho ta không được sao.
Ma Thiên Vũ nhìn Lạc Dư cười khổ:
- Nếu buông được thì ta còn cần tìm ngươi nữa sao.
Đúng vậy, hắn không quên được Lạc Dư, không quên được mà cũng chẳng muốn quên. Hắn nhìn Lạc Dư cười dịu dàng, nói:
- A Dư, mau qua đây.
Lạc Dư nhăn mày lùi dần về phía sau, cậu quay đầu muốn chạy chốn, cậu biết tu vi của Ma Thiên Vũ đã vượt qua mình, muốn đấu cũng đấu không lại, chi bằng chạy được đến đâu thì hay đến đó.
Nhưng cậu đã quá coi trọng mình cũng đánh giá thấp tu vi của Ma Thiên Vũ, cậu chưa kịp chạy được mấy bước thì cơ thể đã mất khống chế lùi nhanh về phía sau đến khi chạm vào lồng ngực của Ma Thiên Vũ thì mới dừng lại.
Ma
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648868/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.