Ánh mắt Hàn Dật u ám nhìn Lạc Dư, anh không hề muốn làm ca ca gì đó đâu, A Dư à.Cái
anh muốn đó là...làm chồng của em, muốn em chỉ thuộc về một mình anh, muốn em... ngoan ngoãn ở dưới thân anh...rên rỉ..
Lạc Dư vui vẻ nói, cậu cũng không biết rằng lời nói lấy lòng Hàn Dật của mình lại chính là một trong những nguyên nhân khiến mình phải nằm lì trên giường suốt ba ngày liền.
Hàn Dật cầm tay Lạc Dư kéo cậu đi về phía trước nói:
- A Dư, chúng ta về thôi.
Lạc Dư nhìn Hàn Dật rồi lại nhìn tay mình đang bị anh nắm, cậu cười tít mắt nắm chặt lấy tay anh chạy chậm theo sau.
Lạc Dư " oa " lên một tiếng, cậu quăng cặp đi rồi nhào lên ghế sô pha không chịu dậy, mệt quá đi a.
Hàn Dật buồn cười nhéo nhéo mũi cậu nói:
- A Dư, em đừng có lười biếng a, mau dậy, mau dậy.
Mặt Lạc Dư sị xuống, nhưng cậu không dám làm trái lời Hàn Dật, cậu thở dài thườn thượt cuối cùng cũng đành phải bất đắc dĩ ngồi dậy, đem đồ vào phòng cất rồi đi tắm.
Hàn Dật nheo mắt cười, anh đi vào phòng bếp chuẩn bị thức ăn.
Đợi đến khi làm xong tất cả anh mới cởi tạp dề ra đi vào phòng gọi Lạc Dư.
Sắc mặt anh lập tức trở nên âm trầm đứng ở cửa nhìn người đang thích thú nói chuyện điện thoại, đến ngay cả anh vào cũng không biết.
Lạc Dư cười cười đến đau cả bụng, nói:
- Tôi nói nha, Vương Chi Hạo, cậu từ bao giờ có khiếu hài hước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648852/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.