Vương Chi Hạo không quan tâm đến sự kháng nghị của Lạc Dư, cậu ta kéo cậu đứng lên thấy cậu không chịu hợp tác với mình thì lạnh giọng nói: Muốn tôi vác cậu đi thì mới chịu có đúng không.Lạc Dư cứng đờ lập tức tránh xa Vương Chi Hạo, cậu máy móc nói:
Tôi.. tôi tự đi được.Nói xong lập tức chạy ra ngoài, trong đầu cậu đột nhiên vang lên giọng nói:
-/ Độ hảo cảm của Vương Chi Hạo là 66℅ /
Lạc Dư không quản đến cái gì độ hảo cảm, cậu chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi này thôi a.
Vương Chi Hạo nhìn cậu vèo một cái chạy mất bật cười " nha, mình đáng sợ vậy sao? ". Cậu ta nhanh chân chạy theo Lạc Dư đến phòng y tế. Lạc Dư nghe thấy tiếng bước chân đằng sau thì quay đầu lại nhìn, ặc, Lạc Dư khóc không ra nước mắt, tên này bị bệnh gì a, sao cứ chạy theo cậu vậy.
Vương Chi Hạo cười vui vẻ chạy sau Lạc Dư, đột nhiên thấy cậu chạy nhanh hơn thì haha cười rồi cũng tăng nhanh bước chân, nha, Lạc Dư a, cậu làm sao chạy nhanh hơn tôi được chứ, đồ ngốc.
Lạc Dư đờ người ngồi trong phòng y tế, cậu nhận lấy bông băng rồi tự xử lí vết thương trên tay, cậu rất ghét người khác chạm vào mình. Vương Chi Hạo ngồi một bên chống cằm nhìn chằm chằm Lạc Dư, cậu ta biết làm việc này nhưng lại bị Lạc Dư đẩy ra không cho đụng vào, thật phiền toái a. Bắt đầu từ ngày đó, Vương Chi Hạo càng ngày càng bám dính lấy Lạc Dư, bất kể Lạc Dư có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648849/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.