Một người một mèo an tĩnh nằm trên ghế ngủ thiếp đi, đến lúc Lạc Dư mơ màng tỉnh dậy thì đã là 5 h sáng ngày hôm sau. Cậu túm lấy gáy mèo mướp thúi xách lên, 250 bị đau giật mình tỉnh dậy, nó kêu " ngao ngao" dùng móng vuốt chụp lấy tay cậu, gào thét:
-/ Kí chủ ngu ngốc, cậu buông bổn bảo bảo ra mau/
Lạc Dư cười haha không thèm để ý đến sự kháng nghị của nó, nói:
Mi là hệ thống thì cần gì ngủ a, mau đi vào không gian làm việc của mình đi, mau lên.250 tức giận trừng mắt nhìn Lạc Dư bị cậu giơ nắm đấm lên dọa sợ rụt đầu lại, cuối cùng nó cũng chỉ có thể khuất phục trước vũ lực mà bất đắc dĩ chui vào không gian hệ thống.
250 lau nước mắt không tồn tại trên mặt, đau lòng nói:
-/ Bổn bảo bảo thật sự khổ quá đi, sao lại gặp phải người vô tâm vô phế như thế này chứ, hức, hức/
Lạc Dư vươn vai đi rửa mặt rồi ăn sáng, hôm nay là thứ hai, cậu phải đến trường học a. Lúc Lạc Dư đến trường thì cũng đã không còn sớm nữa, hầu như tất cả mọi người đều đã đến rồi. Lạc Dư vào lớp về chỗ ngồi của mình, cậu ngơ ngác nhìn chỗ của mình, nó thành bãi rác rồi a. Lạc Dư trầm mặc nhìn mọi người trong lớp, có mấy người đắc ý khiêu khích nhìn cậu.
Lạc Dư cúi mặt nhẹ nhàng thở dài một hơi, cho dù cậu đã có chút thay đổi so với trước kia trở nên đẹp hơn nhưng vẫn không thể làm mấy người trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648847/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.