Lạc Dư nhìn người đang nhàn nhã nằm trên giường mặt nhăn tít lại, cậu không muốn ngủ ở sô pha a.
Hàn Dật nhìn cậu cười nói:
- Sao vậy, đều là đàn ông con trai em ngại cái gì nha.
Lạc Dư nghĩ nghĩ, cũng đúng a, đều là con trai mà. Cậu chớp nhìn chiếc giường cỡ lớn trước mặt, có thể nằm thêm mấy người a, như vậy,thêm cậu vào nữa chắc cũng không sao đâu ha, người cậu cũng nhỏ mà.
Cuối cùng Lạc Dư vẫn chấp nhận chung giường với Hàn Dật, cậu không muốn ngược đãi mình một chút nào, ngủ chung cũng đâu có mất cái gì đâu , hồi nhỏ hình như nguyên thân cũng từng ngủ chung với Hàn Dật a.
Lạc Dư nhanh chóng tắt hết đèn trong nhà rồi chèo lên giường, cậu kéo chăn phủ lên người mình, không quên chúc Hàn Dật ngủ ngon :
- Dật ca ca ngủ ngon nha.
Hàn Dật từ đầu đến cuối vẫn không rời mắt khỏi cậu, nghe thấy lời cậu nói mắt anh nheo lại, giọng mang theo ý cười nói:
- A Dư ngủ ngon.
Anh không phát giác ra ánh mắt mình nhìn cậu đã không còn giống trước nữa, nó dường như chứa đựng rất nhiều thứ, có dịu dàng, có ôn nhu, cũng có sủng nịnh, nhưng càng nhiều hơn ,đó là, dục vọng chiếm hữu.
Hàn Dật không ngủ được, anh xuyên qua ánh trăng ngơ ngẩn nhìn người đang nằm bên cạnh mình.
Anh biết mình không nên như vậy, cậu ấy coi anh là anh trai, lúc trước anh cũng xem cậu như em trai ruột mà bảo hộ.
Nhưng bây giờ, anh, dường như không muốn cậu làm em trai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648844/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.