Lạc Dư mím môi cố ngăn không cho bản thân run rẩy, cậu vẫn không quen tiếp xúc với người khác a. 250 bay lơ lửng bên cạnh cố gắng trấn an kí chủ của mình:
/ Kí chủ, bình tĩnh, hít thở sâu @#/250 ở bên cạnh làu bàu làm Lạc Dư không chịu nổi, trừng mắt nhìn nó, mèo mướp thúi sao mi nói nhiều vậy.
250 tức giận không thèm nói chuyện với Lạc Dư nữa, dám chê nó phiền, hừ, nó mới không thèm quan tâm đến kí chủ ngu ngốc này của nó nữa đâu.
Lạc Dư mím môi, đợi y tá rời đi mới dựt dây chuyền nước muối ra, cậu muốn về nhà, cậu không thích chỗ này một chút nào. 250 thấy kí chủ của mình muốn đứng dậy rời đi thì vội vàng nói:
-/ Nè, cậu muốn đi đâu vậy, cậu đang bị thương đó/
Ta muốn xuất viện.Nói xong cậu không thèm để ý đến mèo mướp thúi nữa mà lấy đồ của mình đi ra khỏi phòng bệnh.
Lạc Dư đứng trước của thang máy mà do dự, cậu không dám vào,cậu chưa từng đi thang máy.
Lạc Dư đang luống cuống thì đột nhiên có người bước đến mở cửa thang máy bước vào, cậu nghĩ nghĩ một chút rồi theo người đó vào.
Lạc Dư tìm chỗ cách người đó xa nhất mà đứng, người đó thấy cậu kì lạ định nói gì đó thì cửa thang máy mở ra, người đó nuốt lại những lời muốn nói mà bước ra.
Lạc Dư thấy người đó đi rồi thì thở phào một hơi, lau lau mồ hôi trên trán mình.250 nhịn không được mở miệng chế giễu :
-/ Kí chủ à, cậu đúng là đồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648837/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.