Mẫn Thiến: “Kiếm ca có bận không? Mấy ngày nay em gặp phải một việc khá phiền lòng, có thể tán gẫu với em được không? (Tủi thân muốn khóc)”
Trương Tiểu Kiếm: “…”
Chuyện gì mà làm cho cô nương này tủi thân tới mức đó vậy cà?
Lúc này Trương Tiểu Kiếm gửi cho cô nàng một tin nhắn: “Online nè. Sao vậy? Ai bắt nạt em hả?”
Mẫn Thiến trả lời tin nhắn rất nhanh, rõ ràng con bé kia thật sự không tìm được người để xả hơi.
Mẫn Thiến: “Là một gã đàn ông. Anh ở đâu? Em đi tìm anh được không?”
Trương Tiểu Kiếm: “Ừ, anh đang ở Taikoo Li nè. Em qua đây nhé?”
Mẫn Thiến: “Vâng, em gọi tắc-xi ngay đây.”
Mẫn Thiến đến rất nhanh. Chừng mười mấy phút sau thì Trương Tiểu Kiếm đã thấy Mẫn Thiến chu môi đi tới.
Hôm nay cô nương này mặc một chiếc váy dài, buộc tóc đuôi ngựa. Cô nàng vốn dĩ rất xinh đẹp tươi tắn giờ cứ như là mưa dầm liên miên, vừa đi vừa bĩu môi liên tục.
- Trời đất ơi.
Trương Tiểu Kiếm kinh ngạc nói:
- Em làm sao thế? Bị Sở Khanh lừa à?
- Haizzz… Đừng nói nữa.
Mẫn Thiến kéo Trương Tiểu Kiếm tìm một chỗ ngồi xuống rồi nói:
- Gặp phải thằng Sở Khanh. Cũng không đúng, nói là Sở Khanh cũng không phải, hẳn là một gã lập dị. Chuyện là thế này, vốn mẹ em bảo em đi xem mắt, em nghĩ thôi cũng chẳng sao, thế là đi luôn. Xem mắt với em là một nhân viên công vụ, em không miêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-chem-gio-than-chem-gio/2630777/chuong-289.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.