- Chú em này, cậu bịa chuyện bậy bạ như thế thật là nhàm chán. - Trương Tiểu Kiếm cười tủm tỉm nhìn hắn: - Cậu thật là họ Trương sao? Ở trước mặt tôi mà nói xạo là sẽ gặp xui xẻo nhé…
“Hệ thống: Điểm số khiếp sợ +1 đến từ Tần Hướng Thần.”
Xong!
- Tôi không phải họ Trương. - Thanh niên xốc nổi kêu lên: - Vậy anh nói họ của tôi là gì?
Cơ hội chém gió tốt như thế sao có thể bỏ qua được!
Trương Tiểu Kiếm hơi nhắm mắt, sau đó mỉm cười nói:
- Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa, dạ bạc Tần Hoài cận tửu gia… (*) Nếu tôi đoán không sai, họ của cậu em này là một chữ Tần.
(*) Trích từ bài thơ “Bạc Tần Hoài” - Đỗ Mục.
Dịch nghĩa: Khói lan tỏa trên nước lạnh, ánh trăng lan trên cát. Ban đêm đậu thuyền ở bến sông Tần Hoài gần quán rượu.
“Hệ thống: Điểm số khiếp sợ +3 đến từ Tần Hướng Thần.”
- Coi coi coi coi như anh nói đúng! - Thanh niên xốc nổi trừng muốn lòi con mắt, nhưng mà vẫn không tin: - Vậy anh nói tên tôi là gì? Nếu nói đúng tôi…
Trương Tiểu Kiếm:
- Hướng Thần.
Thanh niên xốc nổi Tần Hướng Thần:
- Tôi lập tức mua đôi giày…
Trương Tiểu Kiếm duỗi tay, làm ra tư thế “xin mời”:
- Mời.
“Hệ thống: Điểm số khiếp sợ +5 đến từ Tần Hướng Thần.”
- Sao… Sao anh lại biết được tên của tôi?! - Tần Hướng Thần choáng váng hết cả người! Mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-chem-gio-than-chem-gio/2630268/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.