Bước trên khuôn viên của khu du lịch, Khánh My bất ngờ vì vẻ bề ngoài của nó. Tuy là nó khá dơ và mọc đầy rêu, nhưng đá lót nền và những thứ khác đều không chê vào đâu được.
Con mắt thẫm mĩ của Lâm Chấn Khang khá là tốt, chọn ra được cái loại gạch men để xây cái khu du lịch nghìn tỷ này quả thật rất xứng đáng - nhưng nếu là thời điểm hai năm về trước. Còn bây giờ thì có lẽ một thời hoàng kim đã tàn rồi.
Khánh My lắc đầu khó hiểu, nếu chỉ là vấn đề tham nhũng thì Lâm Chấn Khang đã xử lí và hoàn thành xong từ rất lâu rồi mới phải chứ! Anh ấy là một nhân tài trong những việc như thế này mà. Vậy mà lại bỏ đi vì bó tay, đến bây giờ thì mất hút từ lúc nào. Tìm kiếm, điện thoại cũng không được.
Thở một hơi bất lực, Khánh My không suy nghĩ đến việc đó nữa. Cô lặng lẽ đi tìm số villa của mình.
- Tiểu thư? Cô có ổn không ạ?
Một cô gái quét dọn sân vườn nhìn thấy cô có vẻ lúng túng nhìn chiếc thẻ phòng hồi lâu. Liền đi sang phía cô mà hỏi
Khánh My dường như giật mình, đang đứng bình yên chú tâm vào nhớ số mã phòng thì bất chợt người ở đâu cất tiếng gọi. Cô cứ tưởng là khu này có ma chứ? Huhu
- Tiểu thư ơi?
- Hả? Cô là ai chứ?
Khánh My đứng như trời chồng hồi lâu để lấy lại bình tĩnh. Sau khi đã ổn định tinh thần, cô liền quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-nay-ta-vo-tinh-yeu/2939065/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.