Căn phòng xa hoa lộng lẫy với kiến trúc và điêu khắc hoàn mĩ, căn phòng thơ mộng và dịu dàng mang nét dịu dàng của Phương Đông pha lẫn nét phá cách của Phương Tây của thiếu nữ xinh đẹp, con thứ của Tịch Gia - Tịch Hy Vãn
Hi Văn một cái tên có ý nghĩ là một cô gái có vẻ đẹp hững hờ tựa như mây trôi. Là một người đẹp về tâm hồn, cũng như đẹp về thân thể. Cha mẹ cô - chủ nhân Tịch Gia ước nguyện rằng con gái của họ sẽ là một người dễ gần, dễ mến, thân thiện với mọi người xung quanh
Nhưng thực tế, có lẽ những điều mong muốn, ước nguyện ấy chỉ là điều hư vô mà thôi
"Hy Vãn gì chứ? Dù gì thì cũng thua con chó My mà thôi"
Gấp cuốn sách đang đọc giữa chừng, Hy Vãn gấp một trang giấy để đánh dấu trang. Sau đó, cô ta đi ra khỏi phòng với một nét mặt thảo mai cùng đầu óc tức giận vì ganh tỵ
Cô là con chính thống của Tịch Minh Thành và Lâm Giai Tuệ, vậy mà cũng chỉ có chức danh "Nhị tiểu thư" của Tịch Gia. Vốn dĩ ngay từ bé Lâm Khánh My và cô ta đã có hiềm khích, không ưa gì nhau
- Nhị Tiểu thư, cô ăn gì không để tôi mang lên phòng ạ?
Người hầu vội cúi đầu nhẹ nhàng, giọng có chút hốt hoảng khi Tịch Hy Vãn đi ra ngoài hành lang một cách bất ngờ. Cô là người luôn túc trực trước cửa phòng của Hy Vãn, vậy mà lần này lại sai suất không đứng trước như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-nay-ta-vo-tinh-yeu/2939049/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.